Xem nhiều, nghe nhiều: Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh

Dòng phim kinh dị châu Á đã và đang tạo ra làn sóng mạnh mẽ trong làng điện ảnh thế giới nhờ khả năng “hù dọa” tinh tế lẫn chiều sâu văn hóa và những câu chuyện ám ảnh đậm chất phương Đông. Không có ngân sách khủng hay kỹ xảo hoành tráng, nhưng các bộ phim đến từ Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan hay Việt Nam vẫn khiến người xem lạnh sống lưng nhờ cách tiếp cận rất riêng, giàu bản sắc và giàu tính nhân văn.
Không giống như Hollywood, phim kinh dị châu Á lại gieo rắc nỗi sợ từ những điều tưởng như vô hình: sự im lặng, không gian ngột ngạt, tiếng bước chân trong đêm, hay hình bóng mờ sau rèm cửa. Nỗi sợ trong các phim này thường đến từ sự quấy nhiễu của những linh hồn chưa siêu thoát – một hình tượng phổ biến trong văn hóa phương Đông.
Ở Nhật Bản, các tác phẩm như Ringu hay Ju-on phản ánh niềm tin về vòng luân hồi và những linh hồn oán hận còn vương vấn cõi trần. Hàn Quốc, trong khi đó, khai thác nỗi ám ảnh từ lịch sử và xã hội, với những bộ phim như The Wailing, Gonjiam: Haunted Asylum hay Whispering Corridors, biến những không gian học đường, nhà thờ hay bệnh viện thành nơi chất chứa oan nghiệt.

Đặc biệt, Thái Lan nổi bật với loạt phim ma Thái Lan mang đậm yếu tố tâm linh và tín ngưỡng dân gian. Các tác phẩm như Shutter, Ladda Land, The Medium hay Pee Mak không chỉ thành công phòng vé mà còn định hình phong cách riêng, bùa ngải, lời nguyền và nhân quả trở thành trung tâm của cốt truyện. Những yếu tố đó không chỉ khiến người xem sợ mà còn ám ảnh về hậu quả của hành động con người, từ kiếp này sang kiếp khác.
Một trong những điểm dễ nhận biết trong phim kinh dị châu Á là hình tượng ma nữ tóc dài, áo trắng, thường xuất hiện trong khung cảnh tĩnh lặng và mờ tối. Dù ở Nhật, Hàn hay Việt Nam, hình tượng này vẫn khiến khán giả dựng tóc gáy bởi sự uất hận và oan trái ẩn sau mỗi bóng ma.
Điện ảnh kinh dị châu Á cũng thường dùng ánh sáng yếu, âm thanh nhỏ dần, nhịp kể chậm để xây dựng không khí căng thẳng kéo dài. Nhiều bộ phim không sử dụng quá nhiều cảnh hù dọa giật gân (jump scare), mà tập trung vào cảm giác lo lắng mơ hồ, cho đến khi sự thật được hé lộ.
Không chỉ là câu chuyện về ma quỷ, nhiều phim còn phản ánh những vấn đề xã hội nhức nhối: bạo hành gia đình, nạn phá thai, sự suy đồi đạo đức hay cái giá của sự vô cảm. Chính chiều sâu đó giúp dòng phim này vượt qua ranh giới “kinh dị thuần túy”, trở thành dòng phim mang tính nhân bản.
Gần đây, điện ảnh Việt Nam cũng bắt đầu ghi dấu với các bộ phim như Thiên Thần Hộ Mệnh, Bóng Đè, Người Lắng Nghe… Sự kết hợp giữa yếu tố kinh dị và văn hóa dân gian như tín ngưỡng thờ Mẫu, tục trấn yểm, hay truyền thuyết dân tộc, đã tạo nên cá tính riêng cho dòng phim kinh dị nội địa. Việc các nhà làm phim trẻ dám thử nghiệm thể loại này đã góp phần đưa phim chiếu rạp Việt Nam trở nên phong phú hơn, không chỉ quanh quẩn trong mô-típ hài hoặc tâm lý – tình cảm như trước đây.

Từ những năm 2000, Hollywood bắt đầu chú ý đến phim kinh dị châu Á, mở đầu bằng việc làm lại The Ring (Ringu) và The Grudge (Ju-on). Mặc dù các bản remake có sự đầu tư kỹ thuật cao, nhưng vẫn bị đánh giá là thiếu chiều sâu so với bản gốc. Điều đó cho thấy rằng nỗi sợ đến từ văn hóa không dễ dàng sao chép, bởi nó gắn liền với tâm thức, lối sống và niềm tin của cả một cộng đồng.
Trong kỷ nguyên streaming hiện nay, phim kinh dị châu Á càng có cơ hội phát triển mạnh hơn. Những nền tảng như Netflix, Viu, Disney+, và các ứng dụng nội địa như MyTV giúp khán giả dễ dàng tiếp cận các bộ phim “niche” mà trước đây khó ra rạp vì kén người xem. Một số tác phẩm nổi bật gần đây như The Medium, Incantation (Đài Loan), Revenge of Others (Hàn Quốc), hay Detention (Trung Quốc) đều được đón nhận nồng nhiệt không chỉ trong nước mà còn ở thị trường quốc tế.
Việc các đạo diễn trẻ dám thử nghiệm góc nhìn mới, kết hợp yếu tố kinh dị với hình thức quay độc đáo (mockumentary, found footage, one shot…) đã tạo luồng gió mới cho dòng phim tưởng như đã bão hòa. Chính sự kết hợp giữa bản sắc địa phương và tư duy kể chuyện hiện đại đang làm nên “chất riêng” cho phim kinh dị châu Á trên hành trình chinh phục khán giả toàn cầu.

Phim kinh dị châu Á không đơn thuần là công cụ giải trí hay “món ăn nhanh” để hù dọa. Đó là một phần văn hóa, một cách kể chuyện thấm đẫm tín ngưỡng và tâm linh, phản ánh những điều thầm kín nhất trong lòng người. Khi nỗi sợ không chỉ đến từ những bóng ma mà còn từ ký ức, quá khứ và tội lỗi thì phim kinh dị mới thực sự có sức nặng.